Thứ Sáu, 7 tháng 10, 2016

Ngày 4: Tâm kinh mỗi ngày

Cuộc sống thời nay với nhiều bận rộn, lo toan làm con người ta lúc nào cũng căng thẳng, mệt mỏi khó tìm được cho mình một khoảng thời gian yên lặng để giúp tâm hồn mình thanh tịnh, nhẹ nhàng. Mỗi người sẽ tìm cho mình một cách thích hợp để nhất để thư giản. Đối với tôi một bài tâm kinh mỗi sáng thức dậy và trước khi đi ngủ là có thể giúp tôi một ngày không phải phiền muộn của cuộc sống hằng ngày. Bài tâm kinh của tôi là "Bát Nhã Ba La Mật Đa Tâm Kinh" là một bản dịch của Huyền Tráng. Tôi xin giới thiệu bài kinh: 

TÂM KINH BÁT NHÃ
PHIÊN ÂM

Quán tự tại bồ tát hành thâm Bát nhã ba la mật đa thời chiếu kiến ngũ uẩn giai không, độ nhất thiết khổ ách.
Xá Lợi Tử! Sắc bất dị không, không bất dị sắc; sắc tức thị không, không tức thị sắc; thọ, tưởng, hành, thức diệc phục như thị.
Xá Lợi Tử! Thị chư pháp không tướng, bất sanh bất diệt, bất cấu bất tịnh, bất tăng bất giảm. Thị cố không trung, vô sắc, vô thọ, tưởng, hành, thức; vô nhãn, nhĩ, tỷ, thiệt, thân, ý; vô sắc, thanh, hương, vị, xúc, pháp; vô nhãn giới, nãi chí vô ý thức giới; vô vô minh diệc vô vô minh tận; nãi chí vô lão tử, diệc vô lão tử tận; vô khổ, tập, diệt, đạo; vô trí diệc vô đắc.
Dĩ vô sở đắc cố, bồ đề tát đỏa y Bát nhã ba la mật đa cố tâm vô quái ngại; vô quái ngại cố vô hữu khủng bố; viễn ly điên đảo mộng tưởng; cứu cánh niết bàn, tam thế chư Phật y Bát nhã ba la mật đa cố đắc a nậu đa la tam miệu tam bồ đề.
Cố tri Bát nhã ba la mật đa, thị đại thần chú, thị đại minh chú, thị vô thượng chú, thị vô đẳng đẳng chú, năng trừ nhứt thiết khổ, chơn thiệt bất hư.
Cố thuyết Bát nhã ba la mật đa chú, tức thuyết chú viết: Yết đế, Yết đế, Ba la Yết đế, Ba la tăng Yết đế, Bồ đề. Tát bà ha.

TÂM KINH BÁT NHà
DỊCH NGHĨA

Bồ tát Quán tự tại khi hành Bát nhã ba la mật đa sâu xa soi thấy năm uẩn đều không, vượt qua mọi khổ ách.
Xá Lợi Tử! Sắc chẳng khác không, không chẳng khác sắc; sắc tức là không, không tức là sắc; thọ, tưởng, hành, thức cũng lại như vậy.
Xá Lợi Tử! Tướng không các pháp đây, chẳng sanh chẳng diệt, chẳng dơ chẳng sạch, chẳng thêm chẳng bớt. Cho nên, trong không, không sắc, không thọ, tưởng, hành, thức; không mắt, tai, mũi, lưỡi, thân, ý; không sắc, thanh, hương, vị, xúc, pháp; không nhãn giới cho đến không ý thức giới; không vô minh cũng không vô minh hết; cho đến không già chết, cũng không già chết hết; không khổ, tập, diệt, đạo; không trí cũng không đắc.
Bởi không sở đắc, Bồ tát nương Bát nhã ba la mật đa, nên tâm không mắc ngại; vì không mắc ngại nên không sợ hãi, xa lìa mộng tưởng điên đảo, rốt ráo niết bàn. Chư Phật ba đời nương Bát nhã ba la mật đa nên chứng a nậu đa la tam miệu tam bồ đề.
Nên biết Bát nhã ba la mật đa là chú thần lớn, là chú minh lớn, là chú vô thượng, là chú không gì sánh bằng, trừ hết mọi khổ ách, chắc thật vì không dối.
Nên nói chú Bát nhã ba la mật đa, nên nói chú rằng: Yết đế, Yết đế, Ba la Yết đế, Ba la tăng Yết đế, Bồ đề, Tát bà ha.

Cầu mong mọi người đều tìm được nơi thanh tịnh cho tâm hồn của mình.

Thứ Năm, 6 tháng 10, 2016

Ngày 3: Đúng Sai và Tốt Xấu

Hôm nay sẽ nói về những hành động được cho là tốt hay xấu và những cái kết mang lại. Như ta thường biết những hành động đúng tốt sẽ mang lại kết quả tốt và ngược lại hành động xấu sẽ cho kết quả xấu. Nhưng đôi khi một hành động lại có thể vừa mang tới hai kết quả. để làm rõ điều đó tôi sẽ kể một câu chuyện và chúng ta cùng phân tích.

Một gia đình đầm ấm ở một xã nọ. Gồm có 3 thành viên là ba, mẹ và người con trai 5 tuổi. Nguồn thu nhập cả nhà là một  vườn rau tươi tốt trên mảnh đất rộng lớn mà được người ba và mẹ chăm sóc mỗi ngày. Cuộc sống hạnh phúc của cả ba người càng trở nên vui mừng hơn khi biết được tin người mẹ đã có thai. Nhưng niềm vui chưa được bao lâu, trong một lần khám thai bác sĩ cho 2 người biết là cơ thể người mẹ rất yếu nếu sinh đứa bé ra thì người mẹ sẽ gặp nguy hiểm.

Kể từ ngày đó, cuộc sống của gia đình không còn yên bình nữa vì những lần cãi nhau của người ba và mẹ. Người ba vì lo lắng cho người mẹ mà khuyên bỏ đi cái thai đi. Nhưng người mẹ vì tình mẩu tử thương con không nỡ lòng nào mà từ bỏ một bé gái đang lớn từng ngày. Người ba bất lực vì sự quyết tâm của người mẹ mà suốt ngày buồn rầu lo âu... Ngày tháng trôi mau, cuối cùng cũng đã tới ngày người mẹ lâm bồn. Người ba lo lắng, bồn chồn đi qua đi lại trước của phòng sinh với ước nguyện cầu trời được mẹ tròn con vuông. 

Nhưng sóng gió đã đến với gia đình của ông. Ông như chết lặng người khi nghe được tin người mẹ đã mất sau khi sinh...Kể từ đó gia đình tuy vẫn 3 người nhưng đã không còn tiếng cười nữa. Vài năm trôi qua cuộc sống gia đình ngày càng trở nên khó khăn. Thu nhập của gia đình từ vườn rau không ổn định vì một mình người ba không thể một mình mà chăm sóc tất cả khu đất rộng lớn và nỗi đau mất vợ vẩn chưa phai nhòa. Người con trai thì trở nên hư hỏng từ ngày mẹ mất, lêu lỏng, ham chơi không chịu phụ giúp ông dù ông có quát tháo như thế nào. Còn người con gái vì mất mẹ từ nhỏ cô trở nên ốm yếu và đã mắc bệnh nan y. Người ba cố gắng cho lo gia đình vừa tìm mọi cách để chữa bệnh cho con gái mình vì mỗi lần nhìn con gái ông lại thấy được hình ảnh người vợ yêu thương của mình.

Cuối cùng tai họa đã giáng xuống gia đình ông. Hạn hán, giông bão thường xuyên làm sản lượng của vườn rau ngày càng ít đi, khiến cho gia đình ông ngày càng khó khăn hơn. Trong lúc đó bệnh tình con gái ngày càng trở nặng, ngày càng hiểm nghèo. Số tiền ông phải chi ra để chữa bệnh cho con càng lớn mà trong khi mùa màng thất thu. Ông phải làm sao đây, ông phải làm sao để vượt qua tình cảnh này. Một ngày ông nghe ngóng được tin tức có một loại hóa chất độc hại trên thị trường có thể giúp rau của ông tươi tốt mà sản lượng tăng mạnh. Ông trăn trở, suy nghĩ mất ngủ nhiều đêm. Nhưng vì con gái, vì gia đình mà ông đã quyết định làm việc độc ác.

Kinh tế của gia đình ông ngày càng trở nên khá giả hơn, người con gái được chữa trị thường xuyên nên khỏe mạnh hơn trước. Còn người con trai lại càng trở nên hư hỏng và ăn chơi trác táng hơn. Nhưng lưới trời lồng lộng tuy thưa nhưng khó thoát. Những hành vi của ông đã bị pháp luật phát hiện và bị truy tố. Khi người con gái biết tin và hiểu được nguyên do. Tính tình của cô vốn trầm lặng do bệnh tặc, thiếu thuốn tình thương của me, bị anh trai hất hủi ghen ghét vì người anh cho rằng vì cô mà mẹ anh mất và tự trách bản thân trở thành gánh nặng của gia đình. Càng ngày cô càng trở nên u uất từ khi cha bị bắt và tới một ngày cô không chịu nỗi mà tìm đến cái chết. Người ba trong tù vì nhiều năm tiếp xúc hóa chất mà mang bệnh nặng trong người nên khi nghe được tin con gái mất. Ông cũng không qua khỏi mà qua đời trong tù. Người con trai thì càng lún sâu vào bê tha, anh hận tất cả, anh hận em mình, anh hận gia đình mình, anh hận luôn chính bản thân mình. Anh buôn thả bản thân vào những cuộc chơi thâu đêm suốt sáng. Anh không còn biết gì nữa, không còn quan tâm gì nữa. Rồi cái gì đến sẽ đến, anh lao vào nghiện ngập và nhận lấy hậu quả cho bản thân mình là cái chết trắng...

Một gia đình tưởng chừng hanh phúc nhưng đã có kết thúc xấu như vậy. Thật cảm thương, bây giờ tôi sẽ đánh giá những những hành động đúng sai và kết quả tốt xấu của câu chuyện trên.

Người mẹ: quyết định giữ cái thai = tốt (vì tình mẩu tử) > chết dẫn đến sự sụp đổ của gia đình (xấu). vậy quyết định trên là đúng hay sai?

Người cha: sử dụng hóa chất = xấu (vì gia đình vì hoàn cảnh) > tù tội dẫn đến gia đình tan vỡ (xấu).
Vậy hành động của người cha là sai hoàn toàn dù cho lý do, hoàn cảnh của ông đáng thương như thế nào. Gieo nhân nào gặt quả náy.

Người con gái: một nạn nhân trong gia đình không thể thoát ra được hoàn cảnh bản thân dẫn đến kết cục thảm thương.

Người con trai: hận đời sau khi mẹ mất (xấu) > không giúp đỡ gia đình và chết (xấu)
Người con trai chẳng có gì để thương cảm cả, một con người ích kỷ, tự tư, tự lợi một điển hình của một con người xấu.

Theo tôi nhận thấy dù hành động của bản thân xuất phát từ bất cứ lý do như thế nào thì chúng ta đều phải chịu trách nhiệm trước những hành động đó. Và kết quả của nó là tốt hay là xấu thì chúng ta cũng không thể thay đổi được. Vì thế trước khi chúng ta làm gì, quyết định điều gì hãy suy nghĩ thật kỹ và hãy hình dung kết quả cuối cùng mình sẽ nhận được là gì để sau này không phải hối hận vì những hành động, quyết định đó...



Thứ Tư, 5 tháng 10, 2016

Ngày 2; giá trị sinh mạng

Sinh mạng là một chủ đề mà chúng ta dùng cả cuộc đời mình cũng không thể giải thích hết được. Sinh mạng gồm nhiều khía cạnh từ thực tiển cho đến trừu tượng. Vì thế hôm nay tôi chỉ nói về "giá trị sinh mạng" (GTSM) theo quan điểm của tôi.

Mỗi ngày tôi đọc những tin tức trên mạng, đặc biệt là các chuyên mục an ninh và thế giới. Ngày nào tôi cũng thấy có người mất đi vì nhiều lý do bệnh, tai nạn, chiến tranh,... Hoặc nói rộng hơn là về thế giới động vật mỗi ngày biết bao nhiêu loài vật chết đi vì nhu cầu con người vì thiên tai có lẽ dùng đơn vị hàng trăm triệu sẽ dễ hình dung hơn. qua những điều đó tôi cảm thấy sinh mạng thật nhỏ bé. như một hạt cát trong sa mạc bao la hay giọt nước trong đại dương thăm thẳm.

sinh mạnh của tôi, tôi hiện đã sống 25 năm trong cuộc đời mình vậy GTSM của tôi ở đâu? là gì? Mà GTSM là gì? Tôi xin trích dẫn đôi lời của Pháp Sư Thánh Ngiêm:

"Muốn tìm ra giá trị chân thật của mạng sống, đòi hỏi chúng ta phải xem thử mình sử dụng sinh mạng như thế nào; chỉ cần biết sử dụng sinh mạng, sẽ nhận ra ngay giá trị sống. Song có điều, giá trị sống có mặt chính và mặt phụ.

Cái gọi là “mặt phụ” của giá trị sinh mạng, ngay cả xét trên phương diện phẩm đức, nhân cách cũng chưa đủ. Nếu quá chú trọng về nhu cầu vật chất và dục vọng của sự sinh tồn, như ăn uống, trai gái… - bởi đây là bản tính của động vật, biểu hiện thú tính - một khi dục vọng về những thứ này tương đối mạnh, nhất định tinh thần sẽ tỉ lệ nghịch.

Còn giá trị sinh mạng của “mặt chính” là sao? Là phát huy đầy đủ hành vi cần phải có của một con người, bao gồm: Luân lí đạo đức, giúp đỡ và tôn trọng lẫn nhau trong vấn đề giao tiếp hằng ngày, lí tính và tư tưởng. Đặc biệt lí tính và tư tưởng, sở dĩ con người được xem là quí, bởi vì con người có lí tính, biết tư duy và có tư tưởng."

Vậy mỗi cá thể được sinh ra dù là còn bé hay đã già thì đều có giá trị của bản thân mình. Dù giá trị ấy là lớn hay nhỏ không quan trọng. Quan trọng bản thân chúng ta có giữ gìn giá trị hiện tại để rồi nỗ lực nâng cao giá trị bản thân theo chiều hướng tốt hơn. 

Nhưng có một số người vì những mặt phụ của mình mà làm giảm đi giá trị bản thân để rồi bị loại bỏ khỏi xã hội hoặc làm ảnh hưởng đến những người xung quanh. Tôi nhận thấy điều đó, nhưng với vị trí hiện tại tôi không thể tác động với những con người đó vậy thì tôi sẽ làm gì? Cứ suy nghĩ về những điều như thế chăng, để rồi làm giảm đi giá trị của bản thân rồi trở thành những người như họ ư?

Tôi không cần phải như vậy. Tôi biết mình là ai. Tôi biết mình ở đâu. Khi đã rõ những điều đó chúng ta sẽ biết con đường mà chúng ta sẽ bước tiếp để mang lại nhiều giá trị tốt đẹp hơn cuộc sống này. một giọt nước trong không làm thành dòng chảy. Nhưng nhiều giọt nước sẽ tạo thành con sông, và nhiều con sông sẽ hợp thành đại dương.

Cuộc sống này là như thế! những điều lớn lao đều bắt đầu từ những điều nhỏ nhất. Bạn đừng vì thấy mình nhỏ bé mà từ bỏ, đừng vì trông gai mà gục ngã, đừng vì kết quả không như ý mà chán nản. Không ai có quyền kìm hãm bạn trừ chính bản thân bạn. Từng bước một, từng điều một, từng giá trị một sẽ tạo ra kết quả to lớn.

Tôi xin dùng lời của Pháp Sư Thánh Ngiêm thay cho lời  kết:

"Trong tất cả các loài động vật, chỉ có con người mới có tư tưởng, thế tại sao không vận dụng ưu điểm này, làm cho cuộc sống của mình có ý nghĩa? Sống đúng với danh nghĩa là một con người, có trái tim, có khối óc, biết thương yêu, biết tha thứ, biết lắng nghe, biết chia sẻ, biết mỉm cười, ngay tức khắc mặt chính giá trị sinh mạng liền xuất hiện."

Thứ Ba, 4 tháng 10, 2016

Ngày 1: Sự khởi đầu của một ấp ủ.

21:30 03/10/2016
  Thời điểm mà cuối cùng tôi cũng bắt đầu việc mà tôi đã suy nghĩ rất lâu. Viết blog, viết nhật ký, viết những cảm nhận, viết gì nữa nhỉ? chắc là viết bắt cứ thứ gì tôi muốn viết. Viết không vì người khác, không vì danh lợi, chỉ vì muốn trải lòng mình ra.
     
  Nhưng tại sao tôi lại cứ suy nghĩ về những người đọc nhỉ? lung tung thật, chắc gì đã có ai biết đến trang blog của tôi trong 1 đại dương thông tin thế này. vì thế thôi bận tâm tới những người sẽ không biết đến mà tập trung vào việc hôm nay thôi.

"Dài dòng thế là đủ rồi. Hôm nay có gì không?" 1 suy nghĩ trong tâm trí mà tự phát. Tôi sẽ gọi nó là D.

"Bây giờ trong đây đang rối còn hơn Hảo Hảo mà ông ăn hôm qua nữa. Để đơn giản hơn cho ngày hôm nay, tôi sẽ cho ông 3 câu hỏi và chúng ta sẽ kết thúc nó. Tôi không muốn tối nay không thể ngủ vì đám mì này" D nói.

"Câu 1: Ông đã muốn viết bao lâu rồi mà gọi là ấp ủ?"

Tôi cũng không nhớ chính xác nữa, khoảng 5 6 năm trước tôi đã thử viết nhật ký nhưng nó chẳng vào đâu cả. vì tôi không dám viết ra vì nhiều trở ngại tâm lý...

"Ông thật chán! muốn làm mà cứ ê dè chẳng ra làm sao cả. Thanh niên là mạnh dạn lên sợ thua là không lớn nổi đâu! Hèn chi tới gì chẳng gì ra hồn cả. Chưa muộn để bắt đầu dù là lúc nào trừ khi sắp chết thôi. Ok next"

"Câu 2: Hôm nay làm được gì rồi"

Tạo được cái blog và viết blog này.

"A Đù! Next"

"Câu 3: Đi ngủ được chưa?"

Ơ..vậy thôi à. Đó cũng là câu hỏi à?

"Cấm thắc mắc! hôm nay dài dòng đủ rồi. Ngày mai Lo mà chú ý cảm nhận tất cả để mà trả lời cho tôi."

...